Weh life gives you tangerines

Sau khi xem When Life Gives You Tangerines, tôi chợt nhận ra một sự thật mà có lẽ bấy lâu nay chúng ta vô tình bỏ quên.

Khi còn nhỏ, chúng ta thường buồn khi bố mẹ không thể cho mình những gì mong muốn. Nhưng chúng ta đâu biết rằng, mỗi lần không thể đáp ứng được ước mơ của con, lòng họ cũng quặn thắt chẳng kém gì nỗi thất vọng của chúng ta. Họ không chỉ bất lực trước hoàn cảnh, mà còn day dứt trước chính tình yêu của mình.

Chúng ta trách móc, họ tự trách mình. Chúng ta cảm thấy thiếu thốn, họ cảm thấy có lỗi. Nhưng sự thật là, họ đã làm tất cả những gì có thể với đôi bàn tay và trái tim đầy thương yêu.

Có lẽ, đã đến lúc chúng ta nhìn bố mẹ bằng đôi mắt của sự thấu hiểu thay vì kỳ vọng. Họ đã dành cả tuổi trẻ để cho đi mà chưa một lần đòi hỏi. Và bây giờ, có lẽ đến lượt chúng ta đáp lại không phải bằng vật chất, mà bằng sự cảm thông và trân trọng.

Mình coi phim này mới 1 tập mà khóc quá trời. Người mẹ trong phim này thực sự cách yêu con giống mẹ mình quá, và mình như được thấy little Pt trong cô bé Ae Sun, lẽo đẽo theo mẹ, con vẫn yêu mẹ, muốn sống với mẹ vì “mẹ là mẹ của con”. Vì bố mất rồi nên con chỉ còn mẹ thôi. Mẹ là cả bầu trời.

Nhưng mình cũng nhìn lại, người mẹ này cũng chỉ là một người phụ nữ thôi. Bà là cả bầu trời, cả thế giới với Ae Sun, nhưng bà cũng chỉ là một người phụ nữ. Hơn nữa, lại là một người phụ nữ có số phận nghiệt ngã. Một người phụ nữ phải gánh vác hết mọi thứ trong gia đình. Một người phụ nữ cứ mãi phải mạnh mẽ, mà không được một ai chở che. Để rồi họ phải tự hoá mình thành ngọn núi, thành hòn đá tảng. Tự làm bờ vai vững chắc, tự cứng rắn không bao giờ khóc và tự vươn lên. Họ chưa bao giờ biết “validate feelings” của mình, chưa bao giờ dám cho họ có “emotions” hay “feelings” vì như vậy thực sự quá yếu mềm, ai sẽ đứng lên nuôi con họ đây? Hence, the emotional unavailability part…

Từ khi bắt đầu trên con đường healing này, mình chưa bao giờ oán trách mẹ. Mình rất rất thương little Pt, mình thương xót đứa trẻ đó, nhưng mình chưa bao giờ oán trách mẹ. Vì mình biết, mẹ đã cố gắng hết sức rồi. She tried her best the only way she knows how. Mình chỉ thương mẹ nhiều hơn thôi. Thương mình, thương mẹ. Thương cuộc đời này…

Admission

I now can admit that I wasn’t sure. I have never been sure about what I want, or willing to trade. Everyday has been a constant debate of what I should/should not do. I have gone against all my beliefs, all my values, and every cell in me scream out of order.

Yet every cell in me also feels so right.

That’s why I blindly walked.

But constantly seek for approval, convincing reasons and validation about my decisions and those course of actions. While I know that it’s just the devil and angel in me talking.

When I realize and admit that, instant relief. Perfect explanations for everything, even the tiniest thing.

Also what the other do or don’t do suddenly doesn’t seem to matter that much anymore. I am my own person, with my own thoughts, needs and wants. And it’s ME who wasn’t sure I wanted it. It’s ME who’s been trying to leave, to run away. It’s ME who’s never really comfortable and withdrawing and setting distance time and time again. And feel a constant burden of everything.

It’s ME

And on too of that, my anxious attachment. Which only adds and amplifies the problems. I’m the trouble maker. Saying it not to shame myself but to own it and take responsibility for my part.

Ouch

Tough

So ashamed of myself.

I know I have been using the situation to trying to get a taste and a glimpse of what could never be mine, and dream of what’s out of my league. To feel luxurious.

But yet end up feeling so small and ugly. End up feeling not enough and even sorry for myself.

Who’s that girl? I don’t know her.

Where is the unapologetic carefree and transparent and straightforward girl?

I need to find her again. And come to peace with myself again. Treasuring what I’ve got and decide what it is that I really want in my life.

What’s the kind of life I want to lead?

Generational trauma

Dạo này tìm đến đọc về generational trauma nhiều hơn. Hồi xưa lúc nào cũng nghĩ “chắc nó chừa mình ra” mỗi khi đọc về healing hay về trauma hay những thứ liên quan. Rồi đến một ngày khi nhận ra rằng một đứa vui vẻ yêu đời năng động hạnh phúc cảm giác như có tất cả như mình, cũng mang trong mình những nỗi đau, những tổn thương bên trong mà chưa từng được ai đó chạm vào và thấu hiểu. Rồi mình tự tìm tòi và bắt đầu trên còn đường chữa lành chính mình. Tại vì thực ra nếu nói với bất kì ai rằng mình thế này thế kia, chắc người ta cười vào mặt mình mất. Trong mắt mọi người có lẽ mình đã là Miss Have-it-all rồi, không còn gì để complain hay đòi hỏi nữa. Mình cũng tự thấy với một đứa có hoàn cảnh như mình, việc sinh ra, lớn lên và (có thể coi) là thành công trong công việc và cuộc sống như thế này đã là rất nỗ lực và may mắn rồi.

Vậy nhưng mình cũng không thể phủ nhận được rằng mình đã có, và thậm chí vẫn đang trải qua generational trauma. Mình cần phải nhìn nhận nó thực tế hơn, trong một bối cảnh rộng hơn và giờ đến khi mình có con gái rồi, mình muốn chữa lành bản thân để có thể giảm bớt những nỗi đau và tổn thương này tới con gái mình. Mình cũng muốn hiểu mẹ hơn, chưa bao giờ mình thực sự hiểu mẹ, cho đến những năm gần đây mình cảm giác mình nhìn vào người phụ nữ ấy với một con mát khác hơn, thấu cảm nhiều hơn.

Có lẽ điều đáng tiếc nhất trên cuộc đời của mình là việc mình chưa bao giờ được nghe mẹ tâm sự và kể nhiều về cuộc đời của mẹ. Mặc dù mình ở đó, nhìn theo mẹ suốt bao năm, chưa bao giờ mình thực sự “hiểu”. Mình chỉ có thể, bằng con mắt tâm lý của mình, đặt mình vào hoàn cảnh một người phụ nữ góa chồng khi còn quá trẻ, không chỗ dựa, tự lực cánh sinh về tài chính và thời gian để chăm soc 2 đứa trẻ lớn lên. Và mình thấy thương mẹ vô cùng. Mình hiểu những tổn thương mẹ vô tình gây ra cho đứa trẻ Pt hồi nhỏ, nhưng mình cũng hiểu mẹ đã cố gắng hết sức rồi.

Từng bước từng bước mình đang nỗ lực vỗ về đứa trẻ trong mình, cố gắng hàn gắn những tổn thương đã bị giấu kín đó. Mình bàng hoàng nhận ra rằng mình đã mang trong mình rất nhiều vết sẹo nhưng đều giấu kín và nở một nụ cười với những người xung quanh. Nở nụ cười với mẹ. Vì với mình dù có như thế nào mẹ cũng là tất cả. Có lẽ vì thế mà đến giờ khi thực sự soi gương và nhìn lại chính mình, mình mới nhận ra rằng mình đã có quá nhiều nỗi đau mà chưa ai thực sự thấu hiểu và lắng nghe.

Lần cuối mẹ ôm và nói yêu mình là bao giờ nhỉ?

Tại sao phản ứng của mình với những câu từ của mẹ hàng ngày bây giờ đều gay gắt và có sự cứng nhắc thế nhỉ khi thực sư trong lòng mình cảm nhận rất khác, rất yêu và thương mẹ? Ai cũng nhìn ra được mình yêu và thương mẹ nhưng thực sự khi ở bên mẹ mình không biết diễn đạt hay hành động để thể hiện điều ấy. Và mẹ cũng vậy.

Thôi, viết ra để nhắc nhở bản thân. Awareness is already a start. Cố lên nào.

Baby steps

Write down something to let my little self know that she has improved a lot and she should be proud of herself. Still a journey to carry on but she’s doing much better. Hold tight. Hugsss

Happie

Post này viết hồi mới đẻ… nhanh thật đã gần 6 năm. Hồi đó muốn viết nh thứ mà còn k có time để finish. Thôi giờ public để sau còn đọc lại. I’m so proud of myself for becoming a Mom. :)

Hihi, một trong nhiều đêm khó ngủ gần đây

Vậy là Gạo sắp được 2 tháng rồi. Nhìn lại 2 tháng qua quả thực là roller coaster. Nhiều niềm vui hạnh phúc nhưng cũng thực sự kinh hoàng. Ko ngờ làm mẹ lại kiệt sức đến như vậy. Cũng không ngờ có thêm một đứa trẻ lại khiến mọi thứ thay đổi đến vậy. Một tỉ thứ “ko ngờ”. Dẫn đến 1 người mẹ “hoang mang”…

potay thiệt.

Thực ra muốn viết rất nhiều điều, bao dồn nén cảm xúc của 2 tháng qua quả thực muốn viết nhiều nhiều lắm. Nhưng lại chẳng biết viết gì vì nhiều thứ quá ko biết bắt dầu từ đâu. Hay là bullet point từng mục một nhỉ.

    Đẻ: đẻ đau. Rất đau. Rách toác chỗ bên dưới để lọt được em bé 3.7kg với cái đầu to. Chắc chắn sẽ không bao giờ quên được cái cảm giác gồng mình rặn thở từng hơi. Cảm giác run rẩy nắm tay chồng. Nhưng lúc đau hơn là 1 tháng đầu hồi phục ở nhà, những điều tưởng đơn giản như đi tè đi ị cũng thành 1 sự xa xỉ. Nhớ cái cảm giác đặt mông xuống bệ xí thôi cũng đã là một cố gắng lớn lao. Cảm giác chỉ muốn nằm bẹp nhưng vẫn phải gượng đứng gượng ngồi để chăm em bé. Cảm giác đau rát có, đau nhói có đau âm ỉ có, tê buốt có, tất cả mọi kiểu đau đều có :) thế nhưng thực sự lúc được ôm em bé vào lòng da kề da quả thực là hạnh phúc :):)
    Sữa: thực sự là áp lực sữa mẹ. Nhà nhà người người đều tung hô sữa mẹ. Mình cũng chỉ mong có sữa cho con. Bóp nặn từng giọt. Giờ đu đủ sữa rồi mới thấy mình thật phi thường. Rồi đều đặn mỗi ngày làm bò sữa, canh giờ hút vắt nặn. Miễn sao đủ “sản lượng” cho con. Rồi thì áp lực kì thị sữa vắt sữa hút, “sao m ko cho nó bú”, “ko cho bú thì mất sữa”, “ko cho bú tội nghiệp con”… Mình làm mẹ chẳng nhẽ mình không biết tội nghiệp con? Chẳng nhẽ mình ko thích cảm giác được ấp con vào lòng cho con bú? Thích lắm chứ, ấm áp và êm ái lắm chứ. Nhưng mình cũng biết cái gì là tốt nhất cho con và cho cả bản thân mình. Và mình lựa chọn cho con được ăn no, ăn đúng giờ, ăn ra bữa, và như thế để ngủ thật say. Mặc kệ ai nói ra nói vào.
    Ngủ: mình đã từng khủng hoảng về giấc ngủ của con. Con ngủ ít quá. Đong đếm từng giờ con ngủ một.

2013

(I’m publishing a draft that has been sitting in my draft folder for so long – not yet finish but it feels great to read back about what myself had in mind 12 years ago..☺️)

Lần lữa mãi mới quyết tâm + dành thời gian viết một entry về 2013. Lười lắm, suy nghĩ cảm xúc cũng có nhiều, cũng nhiều điều muốn nhắc nhớ ghi dấu mà cứ bị lười lười, cũng không biết sắp xếp trình tự ra sao, thôi cứ viết theo cảm xúc + trí nhớ ngắn hạn của mình vậy.  (TV đang bật bài hát trong “Highschool Musical” phiên bản việt….. thật là giết chết cảm xúc……….. “___”)

2013… nhìn lại thấy phần lớn là công việc. Công việc và công việc. Mình yêu công việc mình đang làm lắm. Mỗi ngày lại học được thêm một điều mới. 2013 marks first promotion.

Attachment

Last day of the year, I’d like to write a bit more than usual. In fact, I haven’t really posted recently. Yet only recently I realized how impactful journalinghas been for me. Writing does mean a lot to me throughout all those years and help me a lot without me knowing. So perhaps one resolution for this year is to find more time to write more often.

That leads to some more realizations I made this year. One of which is my attachment style. I have been indulged in lots of books about attachment theory ever since I discovered that. For the first time in my life, I see myself in the mirror and feel sorry for little Pt, for what she went through during those childhood days. I didn’t even think of it as traumas, things just happen to me and I thought I was normal. I wasn’t. I remembered how I cried my heart out when I realized all that to me. I cried so much for the whole night, remembering how hurt, lonely and scared I was.

I was lucky though. Surrounded by family, friends and my husband who help me through a lot of it. Brings me my sense of self worth, feelings of security, safety and love.

It’s only the beginning. Self-awareness is only the beginning of a healing journey for my little inner child. I am still trying everyday, to feel alright.

Just because a relationship ends doesn’t mean it wasnt successful. Did you leave it a better person than you came to it with? Did your partner? Did you learn from it? Did you learn what you want or don’t want? Did you learn how you should behave and how you shouldn’t behave? Did you learn something about how you want and need to be loved? Or how you failed at your attempts to convey love to someone else? Why not look at it as what was good for me in this chapter?

I am learning, everyday, step by step… Knowing more a bit about my own self, learn to accept and love my own self the way it is.

The previous blog was about my old house. Do you know what, I was always so shameful about that house that I wasn’t ready to invite my friends to visit, only the closest ones, that I felt completely comfortable to see the real me. Even though I do appreciate my lovely home. That house is like a metaphor of my own self. I hasn’t really been proud of it, or loved it compassionately. I have always been so critical of it and so hard for me to show up in it in an authentic way. And yet I haven’t really able to admit that in anyway, not even inside my own evil mind. Like I hid that shame in a deep deep corner and let all my behaviors impacted by it without me knowing that it came from shame…

But now I do, I look in the mirror and I see pieces of me, the beautiful ones and the broken ones. She’s been through a lot. She has her shames, things she wasn’t exactly proud of.. but there are also things that noone else can be like her. And I am proud of her for it.

What you love, they are loaned to you and you are loaned to them. And you could just remember everyday and treat it like something that is impermanent and you’re losing all the time. I think it’s insane to love anything because of the pain that it’s gonna cause but oh my god man, i love that pain because that it means that i get to FEEL it and realize that I have an infinite capacity for love. We are losing all things all the time. But that’s not a reason not to love. It’s so brave to love, and it’s only brave because it’s scary. It’s only brave because it’s terrifying. It’s terrifying to know that this thing’s gonna break my heart, and i’m gonna let it. I’m gonna let it because of the joy that it brings to me in the interim – i’m not gonna trade that for anything in the world. It’s a game we can’t win and we keep playing it.

I am braver than ever to accept everything the way it is… including myself…

❤️

Rời đi

Một năm trước, tôi khăn gói rời khỏi Hà Nội. Lần thứ hai trong cuộc đời. Nhưng lần này cảm giác khác với cảm giác của hơn 10 năm trước. Thay vì là một cô sinh viên mới ra trường rời Hà Nội đi khám phá và trải nghiệm, lúc này tôi đã trưởng thành hơn, già dặn hơi, quyết định rời Hà Nội không chỉ một mình mà còn mang theo cả một gia đình nhỏ. Rời đi với tâm thế sẽ chuyển hẳn vào Sài Gòn sinh sống. Và không trở lại.

Một năm trước, lòng cũng nhiều ngổn ngang. Tôi tự hỏi tại sao tôi chưa viết lại dòng nào xuống blog này. Có lẽ vì tôi.. không dám. Tôi không nghĩ rằng mình dám tuyên bố rằng đây là nước đi đúng hay không, tôi có phải hối hận hay không… Tôi rời đi, cười thật tươi với mẹ, bảo mẹ hãy an tâm, nắm chặt tay anh bảo nhau cùng cố gắng làm lại từ đầu… nhưng thật sự tôi mang trong lòng nhiều ngổn ngang lẫn sự hồi hộp.

Ngổn ngang vì phần nhiều lòng vẫn nặng trĩu cái cảm giác tôi đã thất bại ở Hà Nội rồi. Tôi không còn thuộc về Hà Nội nữa rồi. Là tôi rũ bỏ Hà Nội, hay là nơi tôi sinh ra và lớn lên từ bỏ tôi, tôi không rõ nữa… nhưng là cái cảm giác đó, cái cảm giác rất muốn “thuộc về”, rất muốn là một phần của Hà Nội, nhưng không thể… Tôi thực sự đã cố gắng hết sức rồi. Cảm giác buồn như thể một mối tình rất yêu nhưng không đến được với nhau, sau nhiều lần cố gắng hàn gắn thì cuối cùng cũng phải buông tay,… Ah! Hình như tôi cũng đã từng có mối tình như thế :)

Hồi hộp vì lúc đó Sài Gòn lại trở nên có phần nào lạ lẫm. Sau 6 năm, quay lại mảnh đất ấy, mảnh đất tôi yêu vô cùng, tôi thấy tôi được là chính tôi, được sống thực sự sống, nhưng rồi cũng lại làm lại từ đầu… và gia đình tôi cũng phải bắt đầu lại tất cả. Đến cả đi làm, tôi cũng phải làm quen lại. Mọi thứ chập chững, từng bước một. Và tôi thừa nhận tôi đã không thực sự bắt nhịp lại quá tốt, nó ảnh hưởng tâm lý tôi khá nhiều dù không phải ai cũng nhận ra…. Nhưng giờ có vẻ như tạm ổn. Thật nhanh, Sài Gòn lại ôm đứa con gái lang bạt xa quê là tôi vào lòng, cho tôi một chốn yên bình dừng chân…

Lần này thì sao… Tết năm nay, tôi về lại Hà Nội. Qua nhà mẹ thu dọn đồ đạc. Mẹ bán nhà thật rồi. Là người ủng hộ và cổ vũ mẹ bán nhà, nhưng sao giờ tôi lại có chút nuối tiếc. Ngôi nhà tuổi thơ của tôi. Ngôi nhà đầy kỉ niệm với mẹ, với anh. Nơi mẹ một mình nuôi tôi lớn lên. Nơi tôi cũng đã từng có những thế giới riêng của mình. Nơi tôi đã cười, đã khóc, đã vui đùa và cũng giận dữ… Tôi vẫn nhớ như in từng kỉ niệm trong căn nhà đó, phòng mẹ, phòng tôi, trong căn bếp… “Sau lần này khi về Hà Nội tôi không còn nhà nữa thật rồi. “ – cái suy nghĩ này cứ bám lấy tôi, dai dẳng mấy ngày nay. Tôi nên nghĩ rằng mình may mắn hay mình đáng thương đây? Thật sự tôi rất may mắn khi được lớn lên trong ngôi nhà này, trong vòng tay của mẹ. Một đứa trẻ thiếu thốn rất nhiều nhưng nhờ mẹ mà trở nên thật đủ đầy. Nhưng tôi cũng thật đáng thương khi giờ sẽ không còn chốn về nữa thật rồi. Có lẽ nên nghĩ mình may mắn nhiều hơn khi đến tận lúc này mới trải qua cảm giác này…

Từ ngày rời Hà Nội đi 13 năm trước, tôi chưa từng có một chốn gắn bó được quá 3 năm. Thay đổi chỗ ở liên tục, chuyển nhà liên tục, nhiều đến mức tôi đã coi việc chuyển nhà thành việc đơn giản và bình thường. Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn mong muốn một nơi là “nhà” tôi, nơi tôi gắn bó, cho Gạo lớn lên trong căn nhà đó mà không phải chuyển đổi quá nhiều, để nó tràn đầy kỉ niệm của gia đình giống như căn nhà này vậy. Vậy mới thấy việc làm được điều đó như mẹ bây giờ thật quá xa xỉ. Mười mấy năm lập nghiệp rồi mà tôi vẫn đang chỉ cố gắng từng bước thôi…

Tôi chưa bao giờ giỏi đối diện với sự chia ly. Khi dự đám tang chia ly người thân, tôi chưa từng khóc. Khi chia tay người yêu, mất rất nhiều lần và mất rất lâu tôi mới có thể thực sự làm điều nên làm. Vậy nên lần này, cả hơn một năm nay, tôi thực sự vẫn chỉ đang cố gắng nhìn nhận và đối diện sự thật về Hà Nội trong tôi, giữa cái tôi mong mỏi và những gì Hà Nội có thể cho tôi… Cũng hoang mang và rối beng như thể phải đi tìm lại cội nguồn của mình vậy…

Dù sao nhìn lại thì, cái Tết này như một “closure” tốt đẹp cho mối quan hệ của tôi với Hà Nội. Tôi được chiêm nghiệm lại lựa chọn của mình, và cảm thấy biết ơn những điều Hà Nội đã dành cho mình, nhưng cũng thực sự thấy đúng đắn và may mắn vì đã rời đi. Không còn sự nuối tiếc hay ngổn ngang gì về cảm xúc khi nghĩ đến Hà Nội nữa. Thực sự chấp nhận rằng tôi đúng là đã sinh ra ở Hà Nội, mãi là một cô gái Hà Nội nhưng tôi không thuộc về nơi đây. Hà Nội sẽ luôn trong tim tôi, sẽ luôn có những căn nhà, con đường, ngõ nhỏ tràn đầy kỉ niệm. Luôn có gia đình tôi, những người sẽ luôn yêu quý tôi. Nhưng tâm hồn tôi đã lớn hơn Hà Nội rồi, và chào Hà Nội, tôi đành thực sự rời xa bạn lần này :)

Communication

Sometimes it’s so hard. To let it all out. To really communicate. To really listen and understand each other. Or to really figure out a solution.

I’m stuck. What else should I do?

Say something I’m giving up on you

I’m the only one…

Điều đau khổ nhất không nằm ở những câu chuyện bạn phải chịu đựng mà là bạn phải tiếp tục sống một cuộc sống bình thường khi mọi thứ bên trong gần như vỡ vụn.

Bạn chỉ muốn yếu đuối, muốn khóc đến nỗi đôi mắt sưng to và không ngừng đau đớn nhưng bạn lại rửa mặt sạch sẽ, để rửa đi những mệt mỏi, rửa đi những giọt nước mắt của tối đêm qua. Và bạn bắt buộc phải tươi vui, phải như chưa từng có những đớn đau trong lòng.

Bạn chỉ muốn ngủ vùi để quên đi những mất mát, những khó chịu nhưng bạn phải bước ra đối diện với ánh nắng mặt trời, đối diện với trách nhiệm cuộc sống, đối diện với nỗi đau.

Mọi thứ vẫn tiếp tục rực rỡ, vẫn tươi sáng, chỉ có bạn, chỉ riêng bạn không ngừng cảm thấy u ám và mờ mịt.

——— suu tam ———-

Âm thầm tự chữa lành

Tôi chưa bao giờ là mẫu con gái ý nhị, tôi thừa sức gánh vác những kỳ vọng cả đời.

Tôi không cần mọi người nhìn và biết tôi đang làm gì, tôi chỉ muốn lén lút ở nơi không ai nhìn thấy, rồi đợi đến khi ánh đèn sân khấu chiếu sáng, tôi có thể là bất cứ ai tôi muốn trở thành.

Tôi sẽ không chìm đắm trong buồn bã và chán nản mãi, tôi sẽ vui vẻ và dũng cảm trở lại, cho dù bây giờ mọi chuyện không suôn sẻ, nhưng tôi luôn tin rằng mọi khó khăn sẽ không kéo dài, cuối cùng tôi sẽ nhìn thấy ánh sáng ở một nơi nào đó, tôi có thể thoải mái mà sống tiếp.

Câu nói này rất đúng: “Thời gian tiến bộ nhanh nhất của một người con gái là khi cô ấy đánh mất cảm giác an toàn. Cô ấy phải vượt qua nỗi sợ hãi, sự phụ thuộc và thất vọng, từng chút một lớn dần bộ giáp của chính mình, và bắt đầu thức tỉnh, bắt đầu có ý thức làm chủ cuộc sống, dứt bỏ cảm xúc, không còn nước mắt, không còn bị lệ thuộc.”

Những đêm chìm trong suy nghĩ một mình hay, buồn vui tự mình biết, âm thầm sụp đổ, cũng âm thầm tự chữa lành

NẾU CHÚNG TA CHƯA BAO GIỜ ĐƯỢC SINH RA…

(Sưu tầm)

Hai tháng trước, một thanh niên Ấn Độ có tên Raphael Samuel đã đâm đơn kiện cha mẹ ra tòa vì đã… sinh ra anh ta. Raphael tin rằng đó là một sai lầm. Cuộc đời này là một bể khổ, và anh chẳng yêu cầu được sinh ra.

Anh không phải là một kẻ bất hạnh hay chán đời đến mức không thiết sống: “Tôi yêu bố mẹ, và gia đình tôi êm ấm. Cuộc sống của tôi không có gì đáng phàn nàn, nhưng tôi vẫn cảm thấy không có lý do gì phải sống, đi học, kiếm việc làm, vì tôi không muốn có mặt trên đời”.

Nếu một lần bạn có nghĩ đến điều này, thì cũng như Samuel, bạn không cô đơn. Tiểu thuyết gia Gustave Flaubert, tác giả cuốn “Bà Bovary”, từng tuyên bố rằng ông sẽ tự nguyền rủa mình nếu trở thành một người cha, vì ông “không muốn truyền thụ lại cho ai gánh nặng và sự ô nhục của việc tồn tại”.

Văn hào Fyodor Dostoyevsky thậm chí còn nhìn cuộc đời ảm đạm hơn, khi viết trong tác phẩm bất hủ Anh em nhà Karamazov: “Tôi thà tự sát trong bụng mẹ, để không phải ra ngoài thế giới này”.

Triết gia người Đức Arthur Schopenhauer đặc biệt tỏ ra bi quan về chủ đề này: “Liệu một người có nhiều thiện cảm với thế hệ tương lai có để cho chúng gánh lấy gánh nặng của sự tồn tại, hay bằng bất cứ giá nào cũng không chịu trách nhiệm về gánh nặng ấy một cách có chủ tâm?”

Thuyết phản khuyến sinh (anti- natalism), một góc nhỏ của triết học hiện đại, đặt ra một ý tưởng tương tự: Nếu cuộc đời này vốn là bể khổ, thì liệu sự tồn tại có thật sự là hạnh phúc hơn việc chưa bao giờ từng sinh ra?

Đây là một vấn đề rất tế nhị, vì quan điểm của nó đi ngược lại xung lực sinh học cơ bản của chúng ta (sinh sản là để duy trì giống nòi, sự tiếp nối), nhưng cũng là điều rất đáng để lưu tâm, vì nó đi đến tận cùng một câu hỏi triết học nhức nhối: Cuộc đời này có đáng sống hay không?

Đời là bể khổ

David Benatar, hiện là Trưởng khoa Triết Đại học Cape Town (Nam Phi) và là một trong những người quan trọng đặt nền móng cho thuyết phản khuyến sinh, cho rằng câu trả lời là KHÔNG. Theo ông, có một sự bất cân xứng nghiêm trọng giữa những điều tốt đẹp so với những thứ xấu xa trong cuộc sống này

Benatar đưa ra một ví dụ: Khi ông nghĩ về Sao Hỏa, thay vì tiếc nuối rằng hành tinh đó thiếu đi những điều tuyệt vời, ông lại cảm thấy một cách tích cực rằng vì sự sống không tồn tại, nên đấy đơn giản là hành tinh đã thoát được đau khổ.

Bạn hãy tưởng tượng thử mình mua vé xem một bộ phim, bước vào rạp với tâm thế chờ đợi, và sau đó hụt hẫng vì phim dở. Nếu bạn biết trước rằng bộ phim ấy không như bạn kỳ vọng, có lẽ bạn đã không lãng phí thời gian của mình.

Bộ não của con người vốn được “thiết kế” để không bao giờ đạt đến hạnh phúc vĩnh cửu.

Kinh điển Phật giáo cũng có một câu chuyện mô tả đời sống rất sinh động. Một tử tù vượt ngục và bị đuổi gấp. Trong khi chạy trốn, anh ta rơi xuống vực sâu, nhưng bám được vào một cành cây leo và cứ thế lơ lửng trên vách đá.

Cứ nghĩ thế là may, nhưng không hẳn: Có một con chuột đen và một con chuột trắng đang gặm dần cành cây leo mà anh ta đang bám vào. Phía trên, quan quân truy bắt đã đuổi đến nơi. Và dưới đáy vực, rắn độc ngóc đầu chờ.

Trong hoàn cảnh tuyệt vọng ấy, tử tù bỗng nhìn thấy một nhánh cây khác trên đầu anh ta. Một bầy ong đang làm tổ trên đó, và tự dưng có mấy giọt mật rơi vào miệng tử tù. Vào đúng khoảnh khắc ấy, mọi nguy khốn của anh ta dường như đi vắng. Chỉ còn lại vị mật ngọt tan trong miệng.

Những giọt mật là ẩn dụ của khoái lạc nhất thời. Hai con chuột đen và trắng tượng trưng cho ngày và đêm, gặm nhấm sinh mệnh của chúng ta từ từ. Ta không thể làm gì trước một kết cục chung nhất là cái chết. Khi vị ngọt qua đi, tử tù sẽ còn xót xa và đau đớn hơn nữa với hoàn cảnh mà anh ta đang phải chịu.

Đấy là quan điểm cơ bản của đạo Phật: Bản chất của đời sống là khổ. Không chỉ với nghĩa hẹp là những gì con người nói chung quan niệm là đem đến khổ đau (ví dụ như nỗi đau thể xác, bị hành hạ, bị làm nhục…) mà chỉ một trạng thái rộng hơn, khi con người ta sống với tâm thế chịu đựng (suffering) thực tại, vì chỉ mải chăm chú vào khoái lạc (với ẩn dụ là những giọt mật), từ đó bị đánh lừa và không thể hài lòng với những gì đang có.

Không thể chấp nhận được rằng đời sống này là vô thường, luôn thay đổi, và mọi thứ chỉ là tạm thời, cho đến khi ta qua đời.

Những sự thật khắc nghiệt

Mỗi chúng ta có trung bình 30 nghìn ngày để sống, và đây là một vài sự thật khắc nghiệt mà tất cả sẽ phải đối mặt:

Mọi thứ đều tàn lụi. Nghe có vẻ hiển nhiên, nhưng bạn hẳn sẽ cảm thấy ngậm ngùi khi ngoái nhìn lại và cảm nhận. Ai cũng già đi. Thêm một ngày là thêm một quãng trên hành trình tới cái chết. Cha mẹ từng dắt bạn chập chững những bước đầu tiên, giờ bạn là người dắt họ. Và sau này bạn và con bạn cũng thế.

Những người bạn ấu thơ khi lớn lên sẽ nhạt nhẽo dần, có thể trở nên hoàn toàn xa lạ. Tình yêu đầu thường sẽ tan vỡ, để lại nuối tiếc thậm chí nhiều năm về sau. Và cả bông hoa ngoài hiên kia nữa, một sớm mai còn đẹp là thế, sáng hôm sau đã lụi tàn.

Đa số mọi người sẽ làm bạn thất vọng. Một nghiên cứu cho biết có 60% số người được khảo sát đã thú nhận rằng họ từng chia sẻ bí mật của bạn thân cho một bên thứ ba.

Điều này quả là đáng thất vọng: Chúng ta hầu như không thể tin tưởng ai tuyệt đối. Đứa con bạn kỳ vọng thường sẽ không như bạn mong muốn, vì nó sẽ sống cuộc đời của nó. Người ta yêu nhất thường không yêu ta. Người bạn tin tưởng nhất có thể phản bội.

Sự vô nghĩa của đời sống. Khó khăn dường như một điều cơ yếu của đời sống này, nhưng điều đáng sợ hơn cả là tính vô nghĩa của nó, nếu như ta nhìn rộng hơn, vượt qua những định kiến cá nhân, trên cả tình cảm lẫn cuộc sống nhỏ nhoi của ta.

Đứa trẻ nào gia nhập hành trình sống cũng bắt đầu với sự ngây thơ, rồi lớn lên và vật lộn với những lo toan chung rất đời, như là tiền bạc, địa vị, các mối quan hệ, nỗ lực, những nỗi thất vọng.

Như ta đã từng. Nhưng rồi có ý nghĩa gì không? Tất cả những gì ta làm được, tất cả những buồn vui của ta, những người ta hoặc yêu thương hoặc căm ghét, rồi một ngày cũng phải “để gió cuốn đi”, như Bod Dylan đã hát.

Sự cô độc của kiếp người. Bạn phải chấp nhận rằng tri kỷ có lẽ với đa số chỉ là khái niệm trong văn chương hoặc điện ảnh, còn lại cơ bản là chúng ta không thể hiểu được nhau. Dù đôi khi ta bất chợt thấy mình đồng cảm với ai đó, nhưng chừng đấy không đủ để mỗi cá nhân bớt cô độc khi đêm xuống, với cuộc đời rất cá biệt, những tình cảm sâu kín chưa từng bắt gặp ở bất cứ đâu.

Bạn sẽ không bao giờ hài lòng. Trong cuốn sách nổi tiếng Homo Sapiens (Lược sử loài người), Giáo sư người Israel Yuval Noah Harari đã nói về cơ chế não bộ được di truyền qua hàng triệu năm giải thích vì sao chúng ta sẽ không bao giờ hạnh phúc.

Cách đây hàng triệu năm, con người chỉ mong có đủ ăn, và bớt bệnh tật. Sau hai cuộc cách mạng nông nghiệp và công nghiệp, con người đã giải quyết được những vấn đề cơ bản này, nhưng thế là không đủ.

Thế kỷ 21 là thế kỷ của tham vọng chinh phục thiên nhiên, và cố đạt đến sự bất tử. Tức là đủ ăn và tuổi thọ cao là chưa đủ. Con người còn muốn quyền lực của thánh thần. Sự không thỏa mãn ấy là đặc trưng hình thành qua tiến hóa, biến con người thành giống loài thống trị trái đất.

Khi chưa có tiền, bạn sẽ nghĩ tiền là hạnh phúc. Người có tiền nhưng không có sức khỏe chỉ mong rằng mình không còn phải nằm giường bệnh. Người không có tình yêu chỉ nghĩ được rằng người mình yêu mến là tất cả. Chúng ta luôn hy vọng, và đạt được thì lại bắt đầu thất vọng.

Cơ chế của não bộ là như thế: Con người sẽ không bao giờ được hạnh phúc vĩnh cửu. Đấy là động lực sống của chúng ta, và cũng là nỗi đau khổ đẹp đẽ của chúng ta.

Nếu ta đã “nhỡ” phải sống?

Alain de Botton, một triết gia, nhà văn người Anh nổi tiếng với cuốn best seller “Sự an ủi của triết học”, đã từng viết về một trạng thái tâm lý xuất hiện khi con người ta suy nghĩ về bản chất khổ của đời sống trong bài luận có tên “Ngợi ca nỗi chạnh lòng”: “Chạnh lòng không phải là một cơn thịnh nộ hay cay đắng, mà là một dạng nỗi buồn cao quý xuất hiện khi chúng ta ngộ ra rằng đau khổ và thất vọng là trung tâm của trải nghiệm đời người. Nó không phải là một chứng rối loạn cần chữa trị; nó là sự thừa nhận dịu dàng, bình tĩnh, vô tư về bao nhiêu đau đớn mà chúng ta chắc chắn sẽ phải trải qua”.

Karl Pillemer, Giáo sư ngành Phát triển con người của Đại học Cornell, đã tiến hành thí nghiệm trên 1.200 người từ 70-100 tuổi và rút ra một kết luận: “Trong lĩnh vực lão khoa, có một lý thuyết gọi là “lựa chọn cảm xúc xã hội”.

Thứ họ tranh luận là điều phân biệt những người từ 70 tuổi trở lên so với những người trẻ hơn chính là cảm giác hạn chế về thời gian. Bạn thực sự nhận thức được rằng những ngày mình còn trên đời đang được đếm ngược. Thay vì chán nản, mọi người bắt đầu đưa ra các lựa chọn tốt hơn”.

Việc đặt câu hỏi rằng liệu được sinh ra trên đời này có đáng hay không không có nghĩa là coi thường các sinh linh và hạ thấp giá trị của đời sống, mà là để chúng ta có thể một lần suy ngẫm đến giá trị của sự tồn tại này, thông qua một lăng kính trái ngược.

Điều đó có thể làm ta trở nên tốt hơn, một khi ta có thể thừa nhận “dịu dàng, bình tĩnh, vô tư” sự thật khắc nghiệt là mình đã được sinh ra, và không còn cách nào khác là phải chọn lựa một cách sống.

Và một lúc nào đó, cảm thấy hơi chạnh lòng vì những người đã gia nhập cuộc sống này cùng với ta, bất chấp địa vị, giàu nghèo, danh vọng, đều có một nỗi khổ chung vắt vẻo trên cây đời, trên cùng một con đường đến bên kia thế giới. Đấy có lẽ là một nỗi buồn đẹp đẽ, đẹp hơn cả việc chưa từng được sinh ra.

Tác giả: Ban Cầm

Depression

Today I searched that word in my instagram. In the middle of the night.

Instagram suggests some help. It asks me if I need help. Do I need it? Who will help me? Who will at least not only listen but also help show me the way out? because I need a way out.

I think I’m depressed and I’m avoiding it. I try to get busy. I tried to share it with a couple of friends but they said sorry and then they seemed to immediately forget about its. Because it’s my problem, not theirs. I don’t blame them, everyone has their own issues now. Everyone is kinda depressed somehow.

I’m writing these words and I’m not sure who reads it. Who cares? Anyone cares about me enough to understand what I’m going through? Or is it because it’s my mask always showing a pretty smile so noone knows? I’m good at it by the way, smiling and laughing it off. I’m VERY good at it :)

I’m not even sure my problems are depression-worthy. Perhaps it sounds like a very small thing to others. It is nothing really compared to others’ issues that I know of. I’m way too lucky already.

Then why still I feel like this? Why I still look very normal behave very normally but really I’m trying extremely hard just to walk every step of the day? why my heart feels like it’s in pain? Why I am suffocated?

I always try hard in everything that I do. I give it my best shot. Why is it never enough? Why do things always go out of control? Why do what I am most scared of always happen? Always?

And why can’t I say it to anyone? Why?

I drop these words here but I know I’m stuck.

Bold move

Long time I dont write anything. Busy enjoying life.

I am quite scared right now. I just made a bold move to buy something way out of my league. Some investment, some dream place, somethin Idk I just go for it with a little push of my husband :) I have never dreamt of being able to handle such a place like this. Such a mortage. Can i? With this economic downturn? With this vuca world? Hahaaha but I’m really amazed at what life throws at me and how my husband went along so smoothly with such flow. And the way he encourages me and backs me up so much and just be there, u know… just being there is enuf.

Anyway, did it already. Go with the flow and hope for the best

Xoxo

Fighting 💪🏻