If i were a boy

But you’re just a boy
You don’t understand
Yeah you don’t understand
How it feels to love a girl someday
You wish you were a better man
You don’t listen to her
You don’t care how it hurts
Until you lose the one you wanted
Cause you’ve taken her for granted
And everything you have got destroyed
But you’re just a boy

Advertisements

I no longer…

Quote from Meryl Streep. Exactly what I have been experiencing these days :):):)

“I no longer have patience for certain things, not because I’ve become arrogant, but simply because I reached a point in my life where I do not want to waste more time with what displeases me or hurts me. I have no patience for cynicism, excessive criticism and demands of any nature. I lost the will to please those who do not like me, to love those who do not love me and to smile at those who do not want to smile at me. I no longer spend a single minute on those who lie or want to manipulate. I decided not to coexist anymore with pretense, hypocrisy, dishonesty and cheap praise. I do not tolerate selective erudition nor academic arrogance. I do not adjust either to popular gossiping. I hate conflict and comparisons. I believe in a world of opposites and that’s why I avoid people with rigid and inflexible personalities. In friendship I dislike the lack of loyalty and betrayal. I do not get along with those who do not know how to give a compliment or a word of encouragement. Exaggerations bore me and I have difficulty accepting those who do not like animals. And on top of everything I have no patience for anyone who does not deserve my patience.”

No idea

“Would You Settle?

Recently I had a friend ask me what I wanted out of a relationship, so I told him the truth. All the usual things like friendship, support, loyalty, but also that I would like to be in love with the person. As in, I would like to think of them not as the best available option, but the one — of my deliberate choosing. Obvious, probably. To which:
Him: That seems like a lot to ask.
Me: To be in love with someone?
Him: Yeah. Like if you had to choose between being miserable alone and a little bit happy with someone you’re not in love with, isn’t it better to be just a little bit happy?
Is it?
“A little bit happy.” A little bit happy is that sad absent smile you wear when you’re picking out shirts at a department store, when you buy them some holiday present they should logically like, a new Apple thing or a cashmere sweater, and keep the gift receipt. A little bit happy is eyes-closed sex, afternoons and drug store flowers, a Windexed shellac over something unnameable. A subcutaneous longing that sometimes cuts your breath short and you can’t figure out why.
Right now I’m still saying no but it’s increasingly harder to be sure.
Right now it’s 100% or nothing. I’m completely in love with you, you’re the one, I die with you or alone and that is the end of it. Right now this is so easy to say. But the more I try to visualize future me, the less clear it becomes. I can see myself self-sufficient and happy at 25, 35, 40. It’s a lot harder to see being 60. Being 70, or 80. Being happy at 60, 70, 80. Being okay and being enough for myself…

What if I’m wrong about all this? What if I — we — do need someone to be a little bit happy with?
Is it okay to be with someone you love a little bit, or you love more as a friend, who doesn’t have you, as this Tom Ford ad campaign puts it, “incandescent with desire”? In comparison to that, “a little bit happy” seems bleak. But then again, the comfort and safety of someone being there, someone to hold a cool hand to your forehead during a death fever, someone to share a small sliver of love with…there are times when that doesn’t seem like the worst thing.
I don’t want to settle, but I don’t know. I don’t know.
Would you?”

By Mila Jaroniec

Diary

Sau đây là toàn bộ nội dung nhật ký “những ngày cuối cùng ông viết cho bà”. Reblog.
“Thuý Anh đau và mệt nhiều từ tháng 5/2014, có lẽ một phần do bệnh hoạn trong người hành hạ, một mặt do tác động của yếu tố tâm lý sau khi đi chụp phổi ở trung tâm y tế Linh Đàm, phát hiện là trong phổi có hạch…
Thuỳ Anh ho nhiều và ngày càng ho nặng, những cơn ho rũ rượi như xé phổi xé ngực của vợ, đồng thời vò xé trái tim chồng. Mỗi tiếng ho của vợ là chồng ngồi lên ngay, vuốt nhẹ vào lưng vợ mong cơn ho mau chấm dứt. Lúc nào thấy vợ nằm im một lúc lâu không ho, là chồng mừng, mừng đến rơi nước mắt….
…………….
Thuý Anh giục tôi viết điếu văn. Tôi đau đớn viết điếu văn và lời nói cuối đời của tôi dành cho Thuý Anh. Thuý Anh xem, gạch chỗ nào nói đến công đức và thành tích của mình, rồi đưa lại cho tôi, vẻ ưng ý và cảm động… Đó là ngày 8/5/2014, đúng 5 tháng trước ngày kỷ niệm 60 năm ngày cưới của hai chúng tôi.
………
Rồi lại đi bệnh viện Bộ xây dựng, rồi hút dịch của bệnh tràn dịch màng phổi. Những ngày lo, buồn, và vẫn ôm hy vọng bệnh sẽ qua khỏi…
………….
Nhiều người bạn rất thân đến thăm, Thuý Anh đều nói: “Chỉ vài tháng nữa…” rồi đưa cho xem điếu văn và lời nói cuối cùng đã viết. Ai cũng cảm động. Có người nói: anh chị chuẩn bị cho sự ‘ra đi’ cực kỳ điềm tĩnh, cực kỳ văn minh. Riêng tôi thì nghĩ: biết đâu những cái chuẩn bị sẵn sàng này ba bốn năm nữa mới dùng đến. Nếu được thế, thỉnh thoảng vợ chồng giở ra xem lại cũng vui!
Nhưng có ai ngờ!
……..
 
Ngày 30/8/2014, các cháu Hải Phòng lên thăm mợ, Thuý Anh cùng tôi ngồi ở phòng khách tiếp các cháu. Thuý Anh khóc nhiều lúc chia tay: “Ra đi sẽ nhớ nhiều người, nhớ các cháu.”. Cháu Đoan, cháu Thanh đều nói đi nói lại: cuộc sống và tình cảm của cậu mợ đối với mọi người thật là vĩ đại, thật là vĩ đại…!
Đó là lần cuối cùng Thuý Anh ngồi ở ghế bành phòng khách.
Ngay tối hôm đó chương trình ti vi có truyền “Giai điệu tự hào”. Những lần trước Thuý Anh và tôi đều đón xem chương trình này một cách rất say sưa, hào hứng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi không xem một chương trinh ca nhạc hay, vì tối đó mệt Thuý Anh phải vào phòng ngủ sớm.
……….
Đêm đó cũng như nhiều đêm trước Thuý Anh trằn trọc không ngủ được êm một mạch dài. Thuý Anh nằm giường kiểu giường y tế kê đầu cao kiểu ngủ ngồi cho đỡ ho. Tôi nằm ở giường bên cạnh, hai giường cách nhau hơn hai gang. Tôi suốt đêm nhìn sang giường vợ. Chỉ một tiếng ho, một cái cựa mình, một lần nhổm dậy là ở giường bên này tôi nhổm dậy theo, giúp vợ lấy sẵn giấy vệ sinh chùi miệng khi nhổ đờm, hoặc sang vuốt nhẹ lưng khi vợ ho, hoặc giúp vợ đi tiểu ngồi xuống chiếc bô đặt ở giữa hai giường, rồi lại nâng Thuý Anh lên giường ngủ lại.
Một lần Thuý Anh nói: Anh khổ vì e quá! Em mong cái chết chóng đến cho anh đỡ khổ!.
Tôi nói: Đừng nghĩ thế. Anh vui vì được phục vụ em. Anh sẵn sàng phục vụ em thế này một trăm, một nghìn, một vạn ngày mà không thấy mệt.
Thuý Anh nói: Anh có khoẻ khoắn gì. Anh phải cố sống để đừng chết trước em. Anh mà chết trước em thì những ngày còn lại của em, dù đã có các con cũng sẽ trở nên cực kỳ thê thảm……
……………….
Ngày 1/9/2014, buổi sáng. Sau khi cô giúp việc vừa dỗ vừa ép, múc đút cho bà ăn xong ba thìa rưỡi cháo, giúp bà xúc miệng, đánh răng, Thuý Anh nửa nằm nửa ngồi trên giường, tôi ngồi ở cuối giường, hai vợ chồng nhìn nhau nói chuyện.
Thuỳ Anh thều thào nói: “Anh ơi!… Anh ơi!… Anh ơi!… Em thích gọi hai tiếng này lắm, và suốt đời em, sau mươi năm qua em đã gọi hai tiếng Anh ơi trong niềm hạnh phúc. Nhưng sắp đến lúc không gọi được nữa rồi.” Sau câu nói đó hai vợ chồng cùng khóc…
…………………
Ngày 2/9/2014, trong một lúc đỡ mệt và tỉnh táo, Thuý Anh nói một câu dài mạch lạc, là câu nói mạch lạc cuối cùng: “Em cảm ơn anh vì hạnh phúc cả cuộc đời anh đã dành cho em. May làm sao đời em lại gặp được anh. Trong cuộc sống có lúc có điều không phải với anh, anh tha lỗi cho em.”
Tôi ứa nước mắt: “Anh cũng cảm ơn em vì hạnh phúc đời người màem đã mang lại cho anh. Em chẳng có lỗi gì cả. Trái lại chỉ có đôi lần trong đời, anh gắt với em, nhưng gắt xong là anh hối hận ngay. Em có biét không?” Thuý Anh trả lời trong nước mắt: “Em biết chứ!”
……………………
Ngày 3/9/2014
Hai vợ chồng ngồi lẳng lặng nhìn nhau như mọi ngày. Tôi hỏi: “Em nhìn anh có thấy rõ không?” Thuý Anh trả lời: “Nhìn không rõ.” Tôi hỏi tiếp: “Anh nói, em nghe có rõ không?” Thuý Anh nói: “Nghe rõ nhưng không hiểu!”. Tôi đau đớn đến lạnh người, chạy ra gọi các con: “Nguy rồi các con ơi! Gọi ngay Hà xuống đây!”
…………………….
Ngày 4/9/2014
Hôm nay Thuý Anh mệt lắm rồi, phải thở oxy liên tục.
Khoàng 9 giờ chú em Nhã đến thăm chị. Anh Trí dẫn vào, hai chị em chào nhau, rồi anh kéo Nhã ra ngoài nói chuyện để chị được nghỉ.
Thuý Anh ra hiệu gọi cô Thoa giúp việc đến và nói nhỏ:”Cô ra chuẩn bị một hộp sữa bột to gói cho chú mang về biếu thím.” Và nhắc: “Dặn ông nhớ biếu chú tiền cho thím bồi dưỡng.” (Ngày hôm trước Thuý Anh đã nói: “Chú Nhã ra, anh nhớ biếu chú 1 triệu.”)
Và cũng hôm qua đã nói với tôi: “Anh chuẩn bị tiền và sữa biếu chị Phương để khi cháu Ninh đến thăm để cháu mang về biếu chị.”
Ngay chiều 4/9/2014, chị Ban đến chơi vừa ngồi bóp chân cho cô em, vừa ríu rít truyện trò.
Thuý Anh lúc đó đã mệt lắm, vẫn nửa nằm nửa ngồi lim dim mắt và ậm ừ đáp lại. Một lúc sau Thuý Anh nói: “Chị về đi! Để cháu Hương còn kịp nấu cơm cho chị ăn.”
Đây là những cử chỉ tình nghĩa cuối cùng mà Thuý Anh dành cho đời, cho những người thân thiết.
 
Đêm 4/9/2014
Buổi tối sau khi ăn cháo, đánh răng, Thuý Anh bảo cô Thoa dìu vào nhà tắm rửa ráy sạch sẽ, thay quần lót áo lót, quần ngoài, rồi lên giường nằm ngủ.
11 giờ đêm thấy tiếng động lục cục tôi ngội dậy. Thúy Anh đã ngồi dậy thò tay ra bàn nước lấy viên thuốc ngủ để sẵn cho vào miệng và run run định cầm cốc nước. Tôi bước sang nhấc cốc nước đưa lên miệng cho Thuý Anh uống viên thuốc ngủ. Trong chừng nuốt có vẻ khó khăn. Xong, Thúy Anh ra hiệu đi tiểu. Tôi đỡ cho vợ đi tiểu xong, mặc lại quần, đỡ lên giường. Như mọi khi Thuý Anh sẽ tự chống tay nhích mình lên đến chỗ có gối cao thì nằm xuống, nhưng lần này là nằm ngay ra giường. Tôi gọi cô thoa sang cùng nâng cho Thuý Anh nằm lại ngay ngắn, nhưng cô Thoa kêu lên: “Bà……..! Bà đi rồi!”
Và Thuý Anh nhắm mắt, đinh ninh ngủ đến sáng sẽ dậy. Nhưng đau đớn thay! Không bao giờ dậy nữa!
Lúc đó là 11 giờ 45 phút đêm 4/9/2014.
 
Cuộc đời hạnh phúc lứa đôi của chúng tôi: Trí và Thuý Anh chấm dứt từ đây. Chúng tôi đã sống trọn vẹn với nhau hai vạn hai ngàn hai trăm mười sáu ngày, chỉ còn ba 
mươi tư ngày nữa là tròn 22250 ngày (sáu mươi năm).
Sao kiếp người lại có những lúc đau đớn cùng cực đến thế này. Một người thân nhất trên đời, gắn bó với nhau từng hơi thở suốt sáu mươi năm, nay xa nhau và không bao giờ gặp lại nhau được nữa.
 
Thương em!
Em về đón anh đi với em ơi!”