best break ever

Từ lúc mình vào SG, chưa lần nào mình enjoy quãng thời gian ở Hà Nội như lần này.9 ngày thôi, nhưng mình đã trải nghiệm nhiều thứ, gặp lại được nhiều bạn bè. Nói những câu chuyện vui. Chia sẻ những ước mơ dang dở. Ôn lại kỉ niệm cũ. Hứa hẹn những lần gặp sắp tới ở những nơi khác nữa, không chỉ riêng Hà Nội.

Mình là 1 đứa EXTRA EXTROVERT. Really, my MBTI indicates 90% of extrovert in me LOL. Có lẽ vì vậy mà mình cần energy từ việc gặp gỡ bạn bè. 5 tháng ôn luyện GMAT vừa rồi thật kinh khủng. Cả ngày chỉ có dậy học, đi làm, về nấu cơm ăn uống tắm rửa, rồi lại học. 2-3 tuần mới được 1 lần xa xỉ lắm gặp bạn bè. Cùng lắm chỉ là catch up nhanh qua bữa trưa vội. Thật là chẳng có vui gì hết mà. Mình như đứa chết trôi, lòng thì tự kỉ, sợ các bạn quên mình, chẳng có ai chia sẻ, chẳng biết làm gì chỉ biết nhắn tin than thở với Dx T_T cũng khổ thân nó trở thành cái sọt rác của mình….

Giờ thì mọi thứ đã dần ổn thỏa. Mình đã có lựa chọn học MBA mà mình mong muốn, phù hợp với mình nhất trong thời điểm này. Cảm giác nhẹ nhõm, vui vẻ này có lẽ là nhờ đã trút đc gánh nặng GMAT & application. Thực sự chưa baoh mình thấy một chẳng đường kinh khủng như thế…. chưa baoh trong 15 năm học hành của mình, mình stressed out đến mức đấy. Đến mức khóc tu tu trước khi thi vì bị sốt, đến mức spend nh đêm không ngủ, đến mức giận và buồn bản thân khủng khiếp khi điểm cuối cùng ko đc như mong đợi. Thất vọng nặng nề. Buồn dã man rồi lại chỉ biết lôi giấy bút ra vẽ để quên sầu :) Art does help…

Đợt này về cảm giác như sống lại thời sinh viên. Vô tư vô lo, thực sự thoải mái. Có thời gian cho gia đình, bạn bè, ăn uống. Cảm thấy được yêu thương nhiều thật nhiều từ những người thân yêu nhất. Cảm giác ấy, đã bao lần mình để lạc mất giữa SG – khi mình luôn nghĩ rằng mình phải gồng lên để đối diện với mọi thứ, khi mình luôn tin rằng sẽ chẳng có ai ở bên mình những lúc mình buồn nhất, cô đơn nhất, khi mình luôn tự nhủ “It’s me, myself and I”. Đợt nghỉ này đã gợi nhớ cho mình lại tất cả. Rằng mình vẫn còn nhận được thật nhiều những lo lắng, thương yêu. Rằng dù có chuyện gì xảy ra, vẫn sẽ có những đôi tay chìa ra cho mình nắm lấy. Đôi khi chỉ cần vậy thôi, là đủ :)

Break sắp hết rồi.Chặng đường MBA phía trước còn 1 năm. Cũng sẽ nặng nề và ảnh hưởng thời gian của mình khủng khiếp… Sợ thật đấy, mà lại cũng hồi hộp, mong đợi nó đến. Lâu không đi học háo hức ghê haha. Học 1 năm thôi là xong…. LÀ XONG!!!

Pt ơi, cố lên ^____^

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s